2014-01-15
04:56/14-05-26 |
2014-01-15- Huy!
Con bé hét lên khi thấy dáng cậu đang bước nhẹ trong mưa. Nó vùng chạy theo cậu đang bước trong mưa:
- Huy! Cậu làm gì vậy? Huy!
Con bé gọi gào lên trong mưa. Cậu như không nghe, vẫn bước nhẹ… Cậu có cái gì đó thật lạ, một cái gì đó như mơ hồ trong chiếc áo trắng cậu đang mặc. Cậu bước nhẹ mà sao nó không thể đuổi kịp theo cậu? Tiếng dương cầm vẫn réo rắt trong mưa với âm thanh của bản nhạc chát chúa… Thy thấy mệt, nó gọi cậu… cậu không nghe… nó mệt… nó muốn gục lại… nó muốn cậu quay lại… cậu sẽ thấy nó… cậu sẽ lại bảo nó vào nhà trú mưa… Huy!…….
- Cậu lại trễ giờ lên lớp rồi đấy! Đến bao giờ cậu mới bỏ được cái tật ngủ nướng hở?
- Có can gì đến cậu, ông cụ non?
Con bé ương bướng vênh mặt nói to với cậu… Nhưng rồi… giật mình và nó nhận ra mình đang mở mắt trên giường… trong phòng của nó… Nó thấy lạnh và mệt… nó nhớ đến Huy. Tại sao nó gọi mà cậu không nghe? Tại sao cậu lại chạy trong mưa? Tại sao tai nó vẫn réo lên khúc dương cầm ma quái kia?
Nó nhìn quanh rồi toan vùng dậy nhưng thấy ê ẩm cả người. Nó mệt. Nó thấy mẹ bước vào mắt đỏ hoe:
- Con làm gì mà chạy trong mưa rồi gục ngay trước cửa nhà vậy? về thì gọi cửa! Có gì thì phải bình tĩnh chứ?
Về nhà? Nó chạy theo Huy mà? Cậu dẫn nó về nhà? Vậy cậu đâu? Bên tai nó vẫn tiếng dương cầm réo rắt trong mưa:
- Vậy Huy đâu? Cậu ấy đưa con về mà?
- Bình tĩnh đi Thy, con biết điều gì không quay lại là không quay lại được mà! Tỉnh đi Thy!
Nó ngạc nhiên… Mẹ nó ngồi xuống dường nắm chặt tay nó, mắt vẫn đỏ hoe…
- Mẹ! – nó hét lên một cách khó hiểu – mẹ bảo cái gì qua mà không lấy lại được? Con hỏi Huy về chưa mà? Cậu ấy cũng dầm mưa!
- Thy, con biết Huy đi xa rồi mà! – Mẹ nó nhìn nó nghiêm nghị.
Nó như ngất đi, choáng váng… Tiếng dương cầm réo rắt, khiến người ta phải sợ… Cậu đi rồi! Đi xa mãi rồi… Chiều mưa xối xả bên hiên… Mưa sẽ hoà trong nước mắt Thy… Tại nó sao? Cậu trễ hẹn và chạy đi trong mưa… chiếc ô tô ngược chiều… nó như thấy cậu nằm sõng soài dưới mưa… Tiếng dương cầm réo rắt sao chát chúa trong mưa…
Nó đã khóc tưởng như cạn sạch cả nước mắt. Nó nhớ tiếng dương cầm của cậu, nó muốn nói nó yêu những khúc ballad cậu đánh lên trong Khúc Thụy Du… Muộn mất rồi… Muộn rồi như nắng vàng thôi không ươm sắc mùa, muộn rồi như mặt trời ngả mũ không níu nổi màn đêm đừng buông, muộn rồi như giọt mưa nào đọng lại vỡ tan thành bóng nước, muộn rồi như gió ngừng thổi qua vì mệt hay tại cây hững hờ? Muộn rồi… muộn rồi như con nhóc nhỏ ương ngạnh hối hận vì không thể nói yêu cậu… Nó yêu Khúc Thụy Du buồn mênh mang trên phím đàn dương cầm cậu đánh. Muộn rồi… muộn rồi cho phím đàn kia ngừng reo… Huy ơi… Muộn rồi cho Thy ương ngạnh của cậu… Khúc dương cầm réo rắt trong mưa…
Thy đã thôi không khóc, nó tự nhủ nó sẽ chôn chặt hình ảnh của cậu trong trái tim, chôn chặt mối tình đầu buồn của nó. Trớ trêu sao… càng quên lại càng nhớ. Nó nhớ cậu, nhớ những khúc ballad của cậu bên phím dương cầm. Trên giảng đường, thi thoảng nó vẫn ngoảnh người về chiếc bàn cậu vẫn ngồi, những mong sẽ bắt gặp ánh mắt buồn kia của cậu, đôi mắt buồn nhưng nhìn nó thật dịu dàng… Giờ chỉ còn là một chỗ trống vô hồn… Nó không biết đã bao lần ghé qua nhà cậu, chỉ để nhìn vào cửa sổ phòng cậu, nó mong thấy cậu bên phím dương cầm, cậu sẽ thấy nó, sẽ dừng lại và bảo nó vào nhà… Giờ chỉ còn là cánh cửa khép kín mà có lần vô tình thấy ba cậu gục khóc trên ấy… Thật lạ, người cha mà cậu bảo vô tình giờ lại khóc
-
)Total Visits: 53363559
Visits Today: 393788
This Week: 1211359
This Month: 5358005
Total Visits: 53363559
Visits Today: 393788
This Week: 1211359
This Month: 5358005
Bình luận | Xem :
Total Visits: 53363574
|
Có 1 thành viên đang trực tuyến