2014-01-15
06:49/14-05-26 |
2014-01-15Chiều nay trời lại mưa, cơn mưa nhỏ mà dai dẳng không ngừng. Mưa như cũng dần cạn đi rồi ư? Mưa không rào rào mạnh mẽ như ngày nào? Cũng như nó rồi sao? Con bé nhỏ ương ngạnh ngày nào thôi rồi không khóc. Muộn rồi Huy ơi… Tiếng đàn dương cầm réo rắt trong mưa…
- Thy à, sao cậu chẳng bao giờ chịu mang áo mưa cả? Cậu biết dầm mưa sẽ ốm cơ mà! Cậu phải nghe lời chứ? – tiếng Huy sao dịu dàng tha thiết.
- Việc gì đến cậu đâu! Sao cậu cứ bảo tớ phải làm thế này thế nọ? Tớ sẽ dầm mưa, sẽ hát, sẽ ngâm thơ trong mưa! – Thy đáp lại trong vô thức.
- Cậu lại như thế! Cậu biết ốm thì tớ sẽ lo cho cậu cơ mà! Cậu ương ngạnh lắm…
Thy giật mình cúi xuống… dưới sân trường… mưa vẫn rơi…
- Huy! – Thy hét lên kinh ngạc.
Nó thấy cậu, vẫn chiếc áo trắng ấy, cậu đứng trong mưa, từ cậu như ngân lên khúc dương cầm réo rắt trong mưa… Cậu mỉm cười với nó. Cậu không khiến nó sợ, trái lại nó thấy như vỡ oà trong lòng, nó muốn gặp lại cậu. Nó thổn thức mà nấc lên:
- Huy à! Tớ sẽ mang áo mưa, tớ sẽ không dầm mưa… tớ sẽ nghe lời cậu, ông cụ non à! Huy ơi, khúc dương cầm… nó… nó… Huy! Đừng đi!
Cậu lại quay lưng bước đi. Nó muốn chạy theo cậu, nó chạy xuống sân nhưng cơn mưa chiều đột ngột xối xả, nó khựng lại. Khúc dương cầm vẫn réo rắt trong mưa… Nó quay lại trước cửa lớp, nó lại khóc, nó khóc… Cậu không nghe nó… cậu không còn nghe nó nữa… Nó thấy bên kia một chiếc áo mưa trắng gập lại trên bàn… Nó quay lại…
- Huy ơi! – nó gọi cậu nhưng chỉ đáp lại là tiếng mưa tuôn xối xả.
Tiếng cậu nhẹ nhàng trong mưa, văng vẳng khúc dương cầm réo rắt: “Mặc áo mưa rồi đi về đi Thy, cô bé ương ngạnh à!”
Con bé đến ôm lấy áo mưa mặc vào rồi lặng lẽ bước vào trong mưa. Nó vẫn khóc, giọt mưa như hoà cả vào nước mắt. Sẽ không ai biết nó khóc, cậu sẽ không thấy nó phải khóc. Nó sẽ nghe lời cậu! Tiếng dương cầm réo rắt trong mưa… cậu vẫn nhớ, vẫn còn quan tâm đến nó… Nhưng sao cậu không ở lại để nghe nó nói tiếp? Nó sẽ nói, nó sẽ nói nó nhớ cậu, nó sẽ nói nó yêu khúc ballad mà cậu đánh, nó muốn hỏi… sao lại có khúc dương cầm réo rắt trong mưa? Khúc dương cầm nghe sao thật lạ, nó khiến người ta phải sợ?
Nó vẫn tìm kiếm cậu… dù chỉ là một bóng ma vô thức… nó không thấy… nó đã mang áo mưa cơ mà… nó không dầm mưa… nó nghe cậu… Huy ơi! Muộn rồi ư…? Nó tìm kiếm khúc dương cầm réo rắt trong mưa… Mưa đã thôi không rơi. Nó không muốn, nó muốn mưa rơi, mưa rơi nữa… rơi… rơi… thật nhiều, thật lâu để nó lại được gặp cậu. Nó muốn cậu nghe nó nói… nó sẽ không ương ngạnh nữa… Mưa ơi… Huy ơi… Khúc dương cầm réo rắt trong mưa…
Nó đã làm cả rối cầu mưa, ngày nào nó cũng cầu… nó mong mưa… nó biết chỉ có mưa… chỉ có mưa mới tạo được chuỗi kết nối kỳ diệu giữa cậu và nó… như mưa đã mang nó đến gần cậu trong chiều mưa hôm ấy. Nó nhớ cậu…
Tiếng dương cầm réo rắt trong mưa…
Nó giật mình và nhận ra âm thanh quen thuộc ấy! Huy! Huy đang ở đây! Nó vùng chạy ra khỏi thư viện. Trời mưa. Mưa… mưa… trắng xoá cả trời đất. Mưa xối xả tuôn nước… Mưa mang theo cả vị nhớ trong nước mắt tuôn rơi… Tiếng dương cầm ngân lên réo rắt trong mưa…
- Huy! Tớ biết cậu đang ở đây! Cậu ra đi! Đừng trốn, tớ van cậu, tớ nhớ cậu, tớ nhớ cậu nhiều lắm!…
Con bé nấc lên nghẹn ngào, nó đang tìm cậu… mắt nó nhoè đi trong nước mắt… Có một cái gì đó trắng mờ hiện ra thật dịu dàng… Khúc dương cầm vẫn réo rắt trong mưa…
- Cậu khóc đấy à? Thy ương ngạnh đâu có khóc? Trời mưa to đấy, Thy mang áo mưa chứ vì tớ hết áo mưa để cho cậu rồi!
Giọng cậu vẫn thế, vẫn dịu dàng… Nó lau sạch nước mắt để nhìn rõ
-
)Total Visits: 53403136
Visits Today: 433365
This Week: 1250936
This Month: 5397582
Total Visits: 53403136
Visits Today: 433365
This Week: 1250936
This Month: 5397582
Bình luận | Xem :
Total Visits: 53403154
|
Có 1 thành viên đang trực tuyến