2014-01-15
09:20/09-05-26 |
2014-01-15- Tớ mang áo mưa! Cậu dừng lo. Tớ sẽ không ương ngạnh nữa! Cậu đừng đi! Cậu sẽ nghe tớ nói mà!
Cậu lắc đầu nhìn nó thật buồn:
- Muộn rồi Thy à! Trời tạnh rồi tớ lại đi, cậu đã tự chăm sóc cho mình được rồi, tớ có thể yên tâm mà đi! Đừng khóc, Thy của tớ cứng rắn lắm mà!
- Tớ không biết! Huy ơi, khúc dương cầm trong mưa…
- Nó nghe buồn mà hơi sợ à? – Huy nhìn nó mỉm cười, lúc này nó thấy cậu thật đẹp, rạng ngời, đúng cái vẻ mà lần đầu tiên nó lặng ngắm cậu ngồi im đọc sách trong thư viện.
Thy gật đầu nhìn cậu, nó mong cậu nói hết cho nó biết. Nó muốn cậu nói với nó, nó muốn cậu chia sẻ với nó thay vì với phím dương cầm lạnh lùng kia. Huy nhìn nó đầy yêu thương:
- Bản nhạc dang dở mà! Không có một khúc nhạc nào hoàn thiện nếu nó không được đánh hết! Tớ đã chơi dở và chợt nhớ đến cái hẹn với cậu. Xin lỗi cậu, xin lỗi vì không thể là Huy – người lo lắng cho cậu như ngày nào. Bản nhạc dang dở mà tớ chưa đánh tặng cậu. Tớ yêu cậu vì tớ nhận ra ở cậu những gì thật đẹp, thật sôi nổi của cuộc đời mà tớ khó lòng mở ra. Tớ nhận ra ở cậu một cái gì đó cần được quan tâm. Thy à, mối tình đầu duy nhất và suốt đời của tớ! Cậu sẽ giúp tớ đánh nốt bản nhạc ấy chứ? Đánh nốt để biết nó hay hơn?
- Tớ không biết đánh đàn, cậu biết mà! Huy ơi, tớ xin lỗi! Tớ xin lỗi Huy ơi…
Con bé lại nấc nghẹn ngào. Nó sợ điều ấy, trong tiềm thức nó hiểu khi khúc dương cầm kia được đánh xong, cậu sẽ vĩnh viễn tan biến… Bản nhạc dang dở ấy đã níu cậu ở lại… Nó không muốn… Khúc dương cầm réo rắt trong mưa…
- Thy biết mà! Giúp tớ để tớ được thật sự ra đi, đứng để tớ phải lang thang trong mưa! Tớ xin cậu, tớ lạnh… Bản nhạc tớ viết còn nằm trên cây dương cầm…
Thy nấc lên nghẹn ngào… Nó sợ điều ấy… nó muốn có cậu, dù chỉ là một bóng ma trong tiềm thức của nó. Cậu không biết là nó cần cậu đến thế nào… nó không thể…
- Thy, tớ lạnh… Tớ không muốn chỉ là ảo tưởng trong cơn mưa… Thy ơi…
Khúc dương cầm thôi không réo rắt nữa… Mưa đã tạnh… Cậu lại đi… còn lại mình nó trong nỗi nhớ, trong tiếc nấc nghẹn ngào. Nó yêu cậu, nó muốn làm cho cậu tất cả những gì tốt đẹp nhất. Nó sẽ nghe lời cậu, vì nó không muốn cậu phải lo lắng… Nó sẽ đánh bản nhạc ấy… Huy ơi… Tiếng dương cầm réo rắt trong mưa…
Sau mấy lần ngập ngừng nó đã quyết định đến nhà cậu. Nó phải làm điều ấy dù biết sẽ mất cậu mãi mãi… Nó không thể ích kỷ… cậu cần điều ấy… nó không thể để cậu lại thất vọng về nó…
Nó gặp ba cậu. Nỗi buồn mất con đã khiến ông suy sụp hoàn toàn. Muộn rồi ư… muộn rồi cho tất cả những gì đã mất không thể lấy lại… Ông yêu Huy vô cùng nhưng ông lại không để Huy biết điều ấy… Muộn rồi để ông biết mình đã sai… muộn rồi… Huy ơi… Khúc dương cầm réo rắt trong mưa…
Ba Huy đã đồng ý để nó đánh cây dương cầm. Nó nhận ra bản nhạc trên cây dương cầm còn kẹp lại. Bản nhạc cuối cùng… Khúc dương cầm cho Thy và cậu…
Khúc dương cầm lại réo rắt trong mưa… Trời lại mưa… Nó biết cậu đang đến để chờ, chờ nó lần cuối cùng và mãi mãi…
Bàn tay nhỏ của nó đặt nhẹ lên phím đàn. Nó bắt đầu lướt nhẹ trên phím đàn, từng phím đàn réo rắt vang lên hoà cả trong mưa… Đoạn gợi đầu nghe sao thật buồn, gieo vào lòng người một thoáng lo sợ… Đoạn điệp khúc thật sôi nổi dồn dập, từng nốt nhạc đuổi nhau gấp gáp như cuộc sống vội vã… Khúc nhạc cuối nhẹ nhàng, dịu dàng đầy tha thiết, thật ngọt ngào… Gi
-
)Total Visits: 51531122
Visits Today: 37420
This Week: 2032883
This Month: 3525568
Total Visits: 51531122
Visits Today: 37420
This Week: 2032883
This Month: 3525568
Bình luận | Xem :
Total Visits: 51531129
|
Có 1 thành viên đang trực tuyến