2014-01-15
01:40/14-05-26 |
2014-01-15“Đầu tuần sau Tú đi Hạ Long với gia đình, sẵn tiện ghé Hà Nội luôn để xem cách sống ở đấy như thế nào. Châu ở lại ngoan nha, khi nào về Tú sẽ có quà.” – Tin nhắn nhận được một ngày sau khi có giấy báo điểm hai đứa đã đậu tốt nghiệp loại Giỏi. Châu ganh tị với thằng bạn thân, vì gia đình có điều kiện nên được thưởng một chuyến du lịch xa như thế. Nói là du lịch vậy thôi, nhưng hành lí của cậu bé chỉ toàn sách vở để mà ôn thi Đại học. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn Châu, vẫn được đi đến một không gian đẹp thật đẹp nào đó để tâm trí có thể bình thản mà ôn thi, thay vì phải ngồi một chỗ trong căn phòng ngột ngạt mà làm hết tờ đề cương này đến bài thi mẫu khác. Con bé thở dài, chán ngán cái khoảng thời gian sắp tới này…
Tú chỉ vừa đi xa có 2 ngày, nhưng sao Châu lại cảm thấy nhớ thế không biết. Châu không dám gọi cho thằng bạn thân, đơn giản cũng chỉ vì không muốn phá vỡ không khí vui vẻ mà cậu và gia đình đang tận hưởng. Tú vẫn nhắn tin đều đều, gọi nó dậy vào lúc sáng sớm, nhắc nhở nó học bài, ăn uống đầy đủ, chúc nó ngủ ngon vào mỗi tối. Nhưng sao nó cảm thấy xa vời lắm, sự hiện diện của Tú ấy. Mỗi khi thèm quà vặt hay cần giảng bài, nó chẳng thể đạp xe qua ba khu phố là gặp được thằng bạn thân nữa. Khoảng cách từ Nha Trang đến Hà Nội hay từ Sài Gòn đến Hà Nội thì khác gì chứ, nó đều không thể gặp Tú. Trống trải, nó tìm vào blog thằng bạn thân và ngồi đọc cho quên nỗi nhớ.
“Ngày đầu tiên ở Hà Nội…
Nơi đây rất đẹp, đẹp trong nét cổ kính, đẹp trong nét giản dị, đẹp trong nét thuần khiết của người Việt Nam. Mình cũng vừa đến Hồ Gươm lúc chiều, hoàng hôn xuống đẹp không thua gì buổi chiều Nha Trang. Không khí ở đây rất trong lành, cây xanh trải dài mọi khu phố, và người dân thì rất thân thiện. Nhưng sao cứ cảm thấy thiếu một cái gì đó, mà hình như là sự hiện diện của một người con gái…
Người con gái – thích ăn kem trà xanh, thích đeo dây chuyền vào mùa hạ và khăn quàng trắng vào mùa đông, thích dành hàng giờ để đọc tiểu thuyết, thích hoa mộc lan và hoa hồng trắng, thích nhạc trữ trình của Trịnh và Ngô Thụy Miên. Nơi này, dường như xung quanh đều chan chứa hình bóng nhỏ. Như là khi mình ăn kem Tràng Tiền này, mình đã gọi vị trà xanh mà nhỏ thích. Như là khi mình đến khu chợ gần khách sạn này, mình đã lựa cho nhỏ hai sợi dây chuyền xinh xinh màu bạc. Như là khi mình ngồi ở sảnh khách sạn chở đặt phòng này, mình đã tình cờ nhìn thấy cuốn truyện nhỏ thích và cầm lên đọc vài trang. Như là khi mình đi dạo qua những khu phố cổ, mình đã thấy hoa hồng trắng trồng ven đường và muốn hái đem về tặng nhỏ. Như là khi mình vào quán ăn tối cùng gia đình, nơi giữa quán có một cây dương cầm trống và ban nhạc đang thổi kèn bản Hạ Trắng, mình đã bước đến mà đàn theo giai điệu ấy.
Mình nhớ nhỏ. Mình muốn nhỏ ở đây cùng với mình…”

-
)Total Visits: 53297714
Visits Today: 327943
This Week: 1145514
This Month: 5292160
Total Visits: 53297714
Visits Today: 327943
This Week: 1145514
This Month: 5292160
Bình luận | Xem :
Total Visits: 53297726
|
Có 1 thành viên đang trực tuyến